Jun 09
Tags: , , , , ,

 

Thử ngẫm xem có đúng không nhé!

Có những blogs , mình đọc , nhưng chẳng bao giờ comment
Có những blogs , mình comment , nhưng chẳng bao giờ đọc ?
Có những người , mình yêu họ biết bao nhiêu , nhưng chẳng bao giờ dám nói…

Lại có những người , mình chưa một lần gặp mặt, chưa một lần tiếp xúc
Vậy mà đối với họ , mình lại luôn ” tự tin nói lời yêu thương ”
flirt , hug và kiss … cứ như là một thói quen ” chẳng mất gì “

…mình được gì nhỉ?

Trên thế giới “ảo” này , bao nhiêu người quan tâm mình “thật” ?
Khi mà thậm chí , ngoài thế giới thật kia…
cuộc sống của mình
Còn biết bao điều là “ảo” cơ mà …

Continue reading …

Jun 04
Tags: , , , , , , , ,

 

 
 

© TYPE-MOON / Fate Project
  FATE/STAY NIGHT Story : In Fuyuki City, Japan, an epic struggle for the legendary Holy Grail is about to unfold. For centuries, magi have fought wars among themselves for the Holy Grail, believed to grant wishes to whoever possesses it. As the fifth Holy Grail War looms, seven sorcerers and their Servants - legendary warriors resurrected - converge on Fuyuki City for the ultimate battle royale.Shirou Emiya is a high school kid, eager to learn magic so he can champion justice, even though it’s pretty obvious he hasn’t the talent for it. However, when Shirou accidentally stumbles upon a battle between two Servants, he is quickly drawn into their conflict for the Holy Grail. Paired with the female Servant, Saber, Shirou must take his place as the seventh and last sorcerer in a deadly war that will decide who will claim the fabled chalice. Adapted from TYPE-MOON’s phenonmenal hit game, Fate/Stay Night brings together ancient myths and modern storytelling in a dark fantasy action series like you’ve never seen before!

 

Taken from Animax - Asia : http://www.animax-asia.com/synopsis/pid=262

AniDB Link : http://anidb.info/perl-bin/animedb.pl?show=anime&aid=3348

Continue reading …

May 25
Tag:

Ma Cà Rồng Từ Huyền Thoại Đến Khoa Học !!!

200611010957105149819184.jpg Kể khi từ Vampire (ma cà rồng, ma hút máu người) được tạo ra vào năm 1734, huyền thoại ma cà rồng cứ lan rộng ra mãi, bước vào văn hóa dân gian và sau đó là tác phẩm Dracula của Bram Stoker (năm 1897).Trong các cuốn sách, phim ảnh và tivi, ma cà rồng được thể hiện như là những sinh vật cực kỳ phức tạp. Theo truyền thuyết, mỗi ma cà rồng đều đã từng là một con người; sau khi bị con ma khác tấn công, chết đi rồi trỗi dậy từ nấm mồ để hóa thân thành con quỷ hút máu khủng khiếp.
Từ khi thể xác được phục sinh - di hài sống của một người chết - ma cà rồng thường được xem như là ”bất tử”. Chúng cũng có thể biến thành một người bình thường khỏe mạnh và khó mà bị phát hiện giữa những người sống. Ngoài ra sinh vật khủng khiếp này cũng có thể mang hình thù một con thú, thường là dơi hay chó sói, nhằm lặng lẽ tiếp cận nạn nhân.

Tuy vậy, ma cà rồng vẫn có một số nhược điểm. Chúng có thể bị tiêu diệt bởi cái cọc xuyên tim hay bởi lửa; chúng sẽ chết nếu bị chém đầu và bị phơi ra dưới ánh sáng mặt trời. Chúng rất sợ cây thập tự, nước thánh và củ tỏi. Ma cà rồng không có bóng và có sức mạnh siêu nhân. Hình ảnh ma cà rồng được sáng tạo theo nhiều cách tùy vào sức tưởng tượng của con người. Continue reading …

May 23
Tags: , ,

Ajax Galleries :

MiniShowcase

Demo

Download Page

Another :

http://smoothgallery.jondesign.net/showcase/gallery

( borrowed from Voodoo. His topic can be found here : http://yurx.com/showthread.php?t=10088 )

May 18

Này anh, em thích mưa lắm đấy. Em thích mỗi khi mưa được lang thang ngoài đường, em hứng chí giang tay ra đón mưa, để mưa táp vào mặt ướt đẫm, thấy man mát và dễ chịu. Nhưng em vẫn thích hơn nếu anh đi cùng em mỗi lần mưa như thế. Em sẽ ngồi sau nhí nhố nói cười về triết lý mưa trong khi anh thì nhăn nhó vì mưa to quá. Mình sẽ dừng xe ở đâu đó để trú mưa anh nhé, chờ ngớt mưa lại đi tiếp, nhìn hoàng hôn đang bừng lên cuối chân trời, sau cơn mưa trời lại sáng anh nhỉ. Em ước được cùng anh đi tiếp con đường nữa…

Này anh, em thích gió lắm đấy. Ngày gió em thích ngồi đâu đó thật rộng và hút gió, ngồi nghĩ miên man, để gió cuốn đi những lo toan trong đầu và em lại ước được bay lên. Nhưng em sẽ thích hơn nếu anh ranh rảnh và đưa em đi học đường đê, chỗ đó gió mát lắm, em sẽ không thấy cô đơn vì anh đang ở rất gần. Và nếu anh bận, em chỉ cần một tin nhắn để biết “anh nhớ em, gió gợi nhắc đến em nhìêu như là mưa vậy”…

Này anh, em thích kem lắm đấy. Kem mát lạnh nhé, tan dìu dịu trên đầu lưỡi rồi rất ngọt ở cổ họng, ăn kem dễ chịu lắm. Em có thể ăn kem cả bốn mùa, kể cả mùa đông rét mướt, em vẫn thích cái vị lành lạnh của kem, lạnh đến tê răng. Nhưng em vẫn thích hơn nếu anh cùng em ăn kem vào mùa đông, lạnh tê mà anh vẫn cố cười rồi đẩy que kem dở cho em, giả vờ bảo thấy em ăn cũng đủ no rồi…

Này anh, em thích mùa đông lắm đấy. Mùa đông lạnh ơi là lạnh. Trông em xấu xí tỏng cái áo bông to sụ, đội cái mũ len màu trắng và quấn khăn thật dày trông như một con gấu bông. Lạnh thế vẫn ra đường nhé, ước một chút gió, ướt một chút mưa, kiếm một hàng kem ngồi nhâm nhi và nhớ anh, dù chỉ là nhớ những lời ngọt ngào nhẹ như gió thoảng “trông giống gấu thì anh càng yêu, người yêu anh càng to thì anh càng phải yêu hơn nhiều chứ”. Uh, cứ ngọt ngào thế đi và rồi anh chỉ cần lười biếng nằm ngủ ở nhà thôi. Em sẽ nhớ đến đánh thức anh bằng một bàn tay lạnh cóng, em sẽ phá giấc ngủ của anh để anh phải nhớ em nhiều hơn những lời ngọt ngào chứ.

Này anh, em thích anh lắm đấy. Em thích anh hơn cả mưa, hơn cả gió, hơn cả mùa đông và hơn cả kem nhé. Nhưng hãy để cho em giữ kín điều này cho riêng em, như một bí mật nho nhỏ vậy. Bởi em sợ một ngày anh sẽ biến mất, khi chẳng có gì là mãi mãi trong cuộc đời này thì hãy cho em một bí mật nho nhỏ để em tin anh đang đứng chờ em ở cuối con đường mưa em đang đi

(Sưu tầm)

http://360.yahoo.com/khoadtvn

Mar 27

“Triết lý” cây tre

Song luyện binh khí

TTCN - Trong văn chương bình dân, cây tre là hình ảnh thân thương bất khả phân ly, gợi lên bổn phận và trách nhiệm gánh vác gia đình, non nước của người làm trai.

Ba đời bảy họ nhà tre
Hễ cất lấy gánh, nó đè lên vai
Hoặc để nói lên lòng thương con vô bờ bến của tình mẫu tử thiêng liêng:
Ví dầu cầu ván đóng đinh
Cầu tre lắt lẻo gập ghềnh khó đi
Khó đi mẹ dắt con đi
Con đi trường học, mẹ đi trường đời

Theo quan niệm của người phương Đông, tre, trúc tượng trưng cho mẫu người quân tử. Cứng mà mềm mại, đổ mà không gãy, lòng rỗng không, biểu trưng cho tinh thần và khí độ an nhiên tự tại, không mê đắm quyền lợi, vật chất. Tre, trúc biểu lộ tính cách của dân tộc Việt, một dân tộc có tiết tháo, phẩm hạnh và kiêu hùng, ngoan cường nhưng hiếu hòa, độ lượng.

Ngay từ thời dựng nước, cây tre đầu làng vốn gần gũi, thân quen, thoáng chốc trở thành vũ khí lợi hại có đủ tính cương nhu, giúp cậu bé làng Gióng đánh tan giặc Ân, sau khi chém gãy cả thanh gươm sắt.

Dân tộc ta đã biết sử dụng tre làm công cụ giữ nước, với các vũ khí lợi hại như cung, nỏ, bàn chông, tầm vông vạt nhọn… Và những tiếng nổ kinh hồn của hàng loạt pháo tre đã làm quân thù bạt vía trên chiến trường, hay góp vui trong ngày hội liên hoan thắng trận.

Không như hầu hết các loại cây chỉ đứng riêng lẻ một mình, tre luôn mọc thành bụi, có gốc liền gốc, rễ đan rễ, thể hiện tính quần tụ, kết đoàn, tạo thành sức mạnh khó lay chuyển. Câu chuyện một người bẻ dễ dàng từng chiếc đũa tre, song không thể bẻ gãy cả bó được minh chứng.

Thân tre thẳng và cao mà không bị đổ là do thớ tre dẻo và thân tre mềm dễ lượn theo chiều gió. Với đặc tính phối hợp cương nhu để đón gió, thuận theo gió vừa đủ rồi ngạo nghễ vươn lên trở lại hình dáng cũ - một đặc tính độc đáo chỉ có ở cây tre. Dưới những trận cuồng phong, tre chỉ chịu tróc gốc cả bụi chứ không bao giờ chịu gãy ngang thân…

Tính chất nổi bật nhất trong cây tre tương ứng với kỹ thuật võ học là càng bị uốn cong và kéo sát bao nhiêu thì sức bật lại càng mãnh liệt, dữ dội bấy nhiêu. Điều này càng thể hiện rõ tinh thần cương nhu phối triển trong nghệ thuật giữ nước của dân tộc Việt. Gặp đối thủ cường bạo, hung hiểm, tạm thời ông cha ta thường lánh đi (nhu) để tránh nhuệ khí ban đầu. Sau đó chờ cho địch lơi lỏng, chểnh mảng việc quân cơ, ta mới tập trung đánh những trận quyết định (cương) hầu giành thắng lợi sau cùng.

Trước những trận đánh quyết định để đảm bảo thắng lợi, chúng ta cần lùi lại để tạo đà thật vững chắc. Lịch sử giữ nước của bao nhiêu triều đại VN đã chứng minh cụ thể điều đó. Với biểu tượng cây tre, dân tộc ta đã nâng việc giữ gìn và bảo vệ đất nước lên hàng nghệ thuật với biết bao kinh nghiệm vô cùng sống động và phong phú.

Tóm lại, cây tre biểu tượng cho một nhân cách, một hoài bão cao thượng. Quần thể tre cho thấy một xã hội thuận hòa kỷ cương “tre già măng mọc”, chứ không phải tranh sống theo kiểu “cây lớn đè cây nhỏ” giành lấy ánh sáng mặt trời.

Bắt nguồn từ các quan điểm trên, các bậc thầy Vovinam Việt Võ Đạo quan sát cây tre ở nhiều góc độ, tư duy về lẽ sinh tồn, thành bại để đúc kết xây dựng một lý luận về vận động võ học, một quan niệm nhân sinh. Từ đó xây dựng một con người võ đạo biết sống yêu thương gần gũi, hòa nhập với cộng đồng để mưu cầu hạnh phúc trong mọi hoàn cảnh. Cho dù gặp sự ngang trái, mâu thuẫn, hoặc lâm vào cảnh bế tắc, con người võ đạo vẫn biết “vật cùng tắc biến”, hóa giải các mâu thuẫn bằng nguyên lý cương nhu phối triển. Cho nên có thể nói cây tre là bài học đầu tiên để nắm các yếu lý của võ thuật.

Với các phẩm tính có một không hai, cây tre chứa đựng những hình ảnh sinh động bao gồm đầy đủ tính âm dương, cương nhu và luôn hữu dụng cho con người. Hào hùng, khoáng đạt song cũng hết sức khiêm cung, bình dị và đầy lòng yêu thương… cũng là nét văn hóa đậm tính cách dân tộc mà cây tre là một biểu tượng điển hình của tinh thần nhân hòa và nguyên lý cương nhu phối triển.

Trong nho giáo cây tre là tượng trưng cho tinh thần người quân tử. Trên các bức tranh xưa cây tre thường đi liền với bốn chữ “Thanh Tâm Quân Tử”. Tâm của người “quân tử” trong sáng rỗng suốt như tâm của cây tre, không chứa đựng một vọng niệm ác ý nào.

“Bất biến tuỳ duyên, tuỳ duyên bất biến”, tâm của con người không thay đổi, nhưng để thực hiện bất cứ một việc gì cũng phải tuỳ theo thời cơ mà ứng biến. Tuy rằng phải ứng biến theo thời cơ, nhưng căn bản không hề thay đổi. Như cây tre uốn theo chiều gió để không đổ ngả, nhưng sau cơn bão táp, cây tre luôn luôn trở lại với tư thế và bản chất “thanh tâm quân tử” của mình. Con người ta cũng vậy. Nhân phẩm của mình không hề biến đổi, nhưng hành động phải thuận theo thời thế. Thuận theo thời thế, nắm bắt thời cơ, nhưng bản chất trong sáng không hề thay đổi.

Kinh Phật có câu “Phật chúng sanh tánh thường rỗng lặng”. Cái chơn tâm của Phật và chúng sanh luôn luôn trống rỗng, an tịnh, không chứa đựng một dục vọng phiền não nào.

Trong Lão Tử Dạo Đức Kinh có câu “Thường vô dục dĩ kiến kỳ diệu, thường hữu dục dĩ kiến kỳ kiếu”. Thường không tư dục mới nhận thức được chỗ huyền diệu, thường bị tư dục chi phối thì chỉ thấy cái chia lìa.

Một cuộc đời vì thiên hạ, không vì lợi riêng, nên tâm hồn luôn trong sáng; không báo thủ ý riêng nên mới nhận thức được cái hay cuả người khác; tiếp nhận cái hay của mọi người nên mới xây dựng được đoàn kết nhất trí; có đoàn kết nhất trí mới đưa đất nước đến thái bình, thịnh vượng, tự do, hạnh phúc.

(Chú ý : Ghi rõ nguồn khi lấy thông tin từ blog này)


Mar 05

Những sinh viên ngại “xê dịch”

Họ không muốn thay đổi môi trường sống, họ ngại va chạm. Cả tuần chỉ có một buổi sáng tập thể dục, cả tháng không có thêm một con đường nào khác ngoài con đường từ nhà tới trường và từ nhà tới quán game…

Đủ kiểu ngại xê dịch

Trâm - sinh viên năm thứ 3, ĐH KHXH&NV thuê nhà ở đường Bưởi. Cô chỉ làm một tuyến xe buýt số 27 từ nhà đến trường và từ trường về nhà. Một tuần 5 buổi đi học, thời gian còn lại là ở nhà. Trâm bảo: “Mình thích ở nhà một mình, thích ngủ “nướng” vào buổi sáng”.

Ngoài thời gian học buổi chiều ở trường, cô chỉ ngủ và xem tivi. Ngay đến chàng người yêu từ Hải Phòng lên chơi dịp Noel cũng “phải”… ở nhà. Trâm đưa ra lý do: “Em ở nhà quen rồi, giờ ra đường khó chịu lắm. Vả lại ngoài đường có gì hay đâu, toàn người và bụi thôi!”

Hằng, sinh viên Học viện Ngân hàng, ở nội trú từ năm thứ nhất. KTX nằm trong khuôn viên trường. 7 giờ vào lớp thì 7 giờ kém 10 mới tỉnh giấc, đánh răng rửa mặt, vội vàng phi tới lớp nhưng vẫn muộn. Học xong, ăn cơm, lại ngủ. Ít đi cũng thành quen, khi có sinh nhật hay đến nhà họ hàng chơi, cô “đấu tranh” mãi mới bước chân ra khỏi cổng trường.

Trường X. được xem có phong trào Đoàn, Hội sôi nổi, tổ chức nhiều hoạt động lý thú bổ ích. Thế mà Thanh vẫn thờ ơ, “thà ở nhà ngủ, nhất định không tham gia mấy trò nhí nhố đó” - Thanh nói. Lớp giao lưu đá bóng, diễn văn nghệ với các Khoa trong trường, không bao giờ có mặt Thanh đi cỗ vũ. Lý do cô đưa ra chỉ là: Ngại đi!

Loan thì có kiểu làm tiểu luận chẳng giống ai. Trong khi bạn bè cặm cụi lên thư viện đọc sách, tìm tài liệu hay vào mạng tìm thông tin số liệu mới. Loan vẫn ung dung, đủng đỉnh… đi chơi. Không chịu suy nghĩ, không cần bỏ công, bỏ sức mà vẫn “copy - paste” từ những bài khoá trước một cách ngon lành. Đến ngày, Loan có bài nộp, đủ trang, đủ cả nội dung lẫn hình thức…

Sức ì + lười =…

“Phong cách” làm tiểu luận như Loan chẳng qua chỉ để đối phó với thầy cô giáo. Còn những gì thu nhận được chắc chắn chỉ là con số 0.

Nhịp sống cứ lặp đi lặp lại. Đi học, ăn và ngủ. Hằng phân bua: Căng-tin ở trong trường, KTX lại gần lớp. Có cửa hàng tạp phẩm trước sân KTX, muốn mua gì ra đó mua, chẳng phải đi đâu xa. Thế nên khi hỏi Trường ĐH Y ở đâu, Hằng lắc đầu, bảo không biết. (Thực tế trường Y cách Học viện Ngân hàng chỉ dăm trăm mét). Cô chỉ biết con đường trước cổng trường mang tên Chùa Bộc, còn khi nào đi đâu cũng phải hỏi bạn bè từng “đường đi nước bước” và không quên mang theo tấm bản đồ phòng thân, lỡ… lạc đường.

Với Trâm, hình như ở nhà một mình trở thành sở thích tối thượng của cô. Là một cử nhân báo chí, thế mà Trâm “ngại” đi, “ngại” tiếp xúc với người khác, thậm chí “ngại” đọc sách, báo. Có tivi cũng chỉ để xem phim, ca nhạc.

Lớp thường xuyên thảo luận, Trâm cũng im bặt, không ý kiến, không tranh cãi. Hết giờ thì về. Nhà báo tương lai mà không chịu tiếp nhận thông tin, tiếp cận kiến thức thực tế thì lấy tư liệu đâu để viết bài, và khi tranh luận thì lấy đâu lý lẽ thực tiễn để thuyết phục người khác…

Cũng vậy, Thanh cũng không mấy dịp tham gia các hoạt động lớp tổ chức. Tới năm thứ 2 Thanh vẫn chưa thuộc hết tên các bạn trong lớp. Đợt diễn văn nghệ thi đua chào mừng ngày thành lập trường, lớp đoạt giải nhì, Thanh vẫn không hay biết.

Ngoài thời gian học ở trường, Thanh chỉ biết “đốt” thời gian chết nơi quán net, chát chít và gửi thư. Bạn bè rủ đi học thêm ngoại ngữ, cô bảo ngại học. Bạn cùng phòng rủ đi xem ca nhạc ở KTX, cô cũng lười. Thế là cứ ở nhà, buồn thì ra quán net. Cuộc sống đơn điệu trôi…

Bắt mạch “bệnh ì”, “bệnh lười” không khó nhưng tìm cách chữa trị không dễ chút nào. Không ít sinh viên đang ngồi trên ghế nhà trường đã trở thành ông chủ, bà chủ, mỗi tháng kiếm tiền trăm, tiền triệu.

Đó là những người đã vượt qua sức ì của chính bản thân họ để thành đạt và được nhiều người biết đến. Còn bạn thì sao? Phải chăng những sinh viên như Trâm, Hằng, Loan, Thanh và còn nhiều sinh viên khác nữa đang tự “kéo” mình tụt hậu vì căn bệnh nhạy cảm và dễ lây nhiễm: “bệnh ì” và “bệnh lười”?

( nguồn : TTO )

———–

Đôi khi tôi cũng như họ, có lẽ đó là lý do tôi không thể nào tiến bộ lên được. Tôi biết mình có cố gắng, nhưng chỉ lao đầu vào những gì tôi thích, mà những thứ tôi thích thì không giúp ích được cho việc học của tôi hiện tại … :P

Không như nhà văn Nguyễn Tuân - người theo chủ nghĩa “xê dịch”, vì thế ông có những tác phẩm, những bài ký, tùy bút thật hay … và là một trí thức tài hoa uyên bác :)

Mar 05

Greatbone Blog n2 › Create New Post — WordPress

Mất một tuần mò mẫm chơi Võ lâm truyền kỳ (VLTK), tôi mới quen được với các quy tắc chơi và cách điều khiển nhân vật. Từ đó, một ngày 3 giờ đều đặn, tôi thêm vào cuộc sống của mình một công việc vô cùng tẻ nhạt: bật chương trình lên, đăng nhập vào nhân vật, lấy ra một ít ngân lượng từ trong rương chứa đồ, đi mua đầy các loại dược phẩm rồi đến một cái động nào đó. Trong hàng giờ sau đó, tôi mải miết đánh những con quái vật hình thù dị dạng để nhân vật của mình được lên điểm kinh nghiệm. Hết dược phẩm lại về mua, mua xong lại lên đánh quái, cứ thế khép kín những vòng tuần hoàn buồn tẻ. Cột điểm kinh nghiệm nhích lên chậm chạp, còn tôi, kiên nhẫn một cách kỳ quặc, ngồi thực hiện công việc của mình hàng đêm.

Các bạn sẽ hỏi: để làm gì?
Tôi trả lời: tôi cũng không biết nữa!

Tôi, gã trai 30 tuổi, đã tốt nghiệp MBA ở nước ngoài về và hiện đang làm quản lý marketing cho một công ty cỡ lớn. Tôi sống một mình, tính tôi thích tự do. Bố mẹ tôi đủ bận rộn để không có nhiều thời gian quan tâm tới tôi, và đủ giàu để mua cho thằng con một căn hộ ở trung tâm thành phố. Lương tháng của tôi đủ để chi tiêu khá thoải mái cho cuộc sống độc thân, đôi khi đủ cho cả những thú vui hơi điên rồ một chút. Hình thức của tôi đủ để thỉnh thoảng tham gia vài cuộc phiêu lưu tình ái, và thậm chí còn đủ để làm một kẻ đào hoa phóng đãng nữa, tất nhiên, nếu như tôi muốn.

Dường như tôi không cần thêm gì nữa cho cuộc sống quá đầy đủ của mình.
Có lẽ đó là nguyên nhân chính khiến cho tôi không cảm thấy mình hạnh phúc như đáng lẽ ra phải thế, có lẽ đó cũng là nguyên nhân hàng đêm tôi cặm cụi trên cái thế giới VLTK này, làm những công việc chán ngắt lặp đi lặp lại. Để cho đêm bớt dài hơn chăng?

Hôm đó, chu kỳ đều đặn buồn tẻ ấy đột nhiên bị phá vỡ.

Lần thứ 2 quay về mua thuốc, khi tôi lên lại chỗ cũ đã thấy khu vực của mình bị chiếm. Một gã Ngũ Độc đang tung hoành giết quái ở nơi tôi đang chơi. Thấy tôi quay lại, hắn vẫn thản nhiên tiếp tục công việc của mình.

- Này ông, đây là chỗ của tôi mà!
- À ừ, tiếc quá…

Mấy giây sau tôi mới hiểu hắn nói tiếc cái gì, khi một quả cầu độc xanh là bất thần bay tới khi tôi chưa kịp phòng bị, làm nhân vật của tôi lăn ra “chết”.

Hắn nói tiếc, là tiếc vì phải “mất công” dừng lại để “giết” tôi chiếm bãi đó.

Chưa từng gặp kẻ nào ngang ngược như vậy, tôi lập tức quay lên, không nói không rằng bật chế độ chiến đấu lao vào hắn. Tiếc thay, hết lần này đến lần khác, kết quả luôn là tôi thảm bại nằm vật ra đất, còn hắn nhếch mép cười rồi lại bình thản chơi tiếp như không có chuyện gì xảy ra. Sau bốn lần như vậy, tôi đành hậm hực tháo lui, thiệt hại một số điểm kinh nghiệm khá lớn do bị trừ điểm mỗi lần nhân vật chết.

Kể từ đó, lịch trình hằng đêm của tôi có sự thay đổi: bật chương trình lên, đăng nhập vào nhân vật, mua đầy đủ dược phẩm lên chỗ cũ, gặp kẻ thù Ngũ Độc kia, lao vào chiến đấu, thua trận vài lần, sau đó quay ra chỗ khác chơi tiếp. Tôi không chịu bỏ cuộc, đối thủ của tôi cũng vậy. Hắn thường vào chơi cùng giờ với tôi và cũng chỉ lên đúng chỗ đó như thể có hẹn trước vậy. Chúng tôi im lặng lao vào nhau quần thảo cho tới khi tôi ngã xuống. Lần này đến lần khác, đêm này đến đêm khác. Chúng tôi đánh nhau như hai kẻ thù truyền kiếp, như thể chúng tôi sinh ra để làm việc đó.

Trên danh sách cừu nhân của tôi chỉ có mỗi cái tên của hắn. Tôi không gây sự với ai, cũng chẳng có thời gian đánh nhau với ai khác ngoài hắn. Qua hàng trăm trận đánh, tôi dần dần cũng có thêm nhiều kinh nghiệm chiến đấu. Tôi đã bắt đầu có những trận thắng, tuy vẫn thua là chính. Quả thực môn phái Thiên Nhẫn tôi chơi ở cấp độ này bất lợi hơn phái Ngũ Độc của hắn về sức mạnh chiến đấu tay đôi, tuy thế tôi cũng không nản. Chúng tôi cứ đối đầu với nhau hằng đêm trong im lặng như thế, cho đến một lần…

Đêm ấy, bật máy lên, tôi không thấy nhân vật của mình có hình dáng như mọi khi nữa, vội vã kiểm tra mới biết một kẻ tin tặc nào đó đã lợi dụng sơ hở cuỗm hết trang bị của tôi, chỉ để lại một con ngựa còm. Đang lam thang buồn bã trong thành, bỗng nhiên tôi có tin nhắn:

- Đang ở đâu thế, hôm nay không đánh nữa à?

Thì ra là hắn gọi tôi. Đây có lẽ là câu đầu tiên hắn nói với tôi, kể từ sau lần gặp ấy. Có lẽ hắn thấy tôi mãi vẫn không lên, chờ lâu quá không có ai đánh nhau nên nhắn tin cho tôi. Kể cũng buồn cười, thói quen của con người ta đôi khi thật lạ.

- Tôi bị mất hết đồ rồi, không đánh nhau với ông được nữa.
Hắn im lặng một lát, rồi hỏi:
- Đang ở đâu thế?
- Quầy thuốc Biện Kinh.

Một phút sau, hắn xuất hiện bên cạnh, thốt ra hai chữ: “Theo tôi”.
Không biết hắn định làm gì, tôi lặng lẽ đi theo hắn. Đến bên chiếc rương chứa đồ ở một góc vắng, hắn loay hoay một lúc rồi bày ra trước mặt tôi một đống đồ xịn đủ loại, nói: “Ông chọn đi”. Tôi hỏi:

- Làm gì vậy?
- Thì cho ông đồ đó.
Tôi cười:
- Tôi với ông là cừu nhân mà?
Hắn cũng cười:
- Lấy đi, ông không có đồ, tôi biết đánh nhau với ai.

Tôi với hắn đã quen nhau như thế. Đêm đêm chúng tôi vẫn là kẻ thù quyết tử của nhau. Nhưng giờ đây trước mỗi trận đánh, tôi và hắn đứng nói với nhau dăm ba câu chuyện, như người ta hút điếu thuốc thư giãn trước khi lao vào tử chiến vậy. Tôi biết hắn ở Sài Gòn, hơn tôi một tuổi, làm chủ một garage sửa chữa ôtô. Bố mẹ và anh chị hắn đã qua Mỹ sống hết, không hiểu sao chỉ còn mình hắn ở lại đây. Hắn cũng giống tôi, khá thành đạt và cô độc ở lứa tuổi 30.

Một đêm, chúng tôi gặp nhau nhưng không lao vào cuộc chiến như mọi khi. Hắn đứng lặng yên nhìn tôi.
- Chuyện gì thế?
- Có lẽ tôi đi Mỹ.
- Đi là đúng rồi còn gì, gia đình ông ở cả bên đó, sang đó quá sướng.
Hắn không đáp, im lặng một lát, rồi bảo:
- Thôi, nói chuyện khác đi.

Chúng tôi ra ngoài bãi cỏ ngồi bên nhau. Hắn bỗng nói năng huyên thuyên, kể cho tôi đủ thứ chuyện bao đồng, từ kỷ niệm về nhỏ hàng xóm ngày xưa, cho tới mấy thằng công nhân trong xưởng mà hắn quý như em út, chuyện về khu phố nhà hắn, chuyện cây me góc đường hắn trèo từ hồi bé năm nay không ra hoa… Tôi ngồi im nghe, những câu chuyện bất giác làm tôi cũng trôi mơ màng theo dòng ký ức của hắn.
Đột ngột hắn đứng dậy.

- Tôi đi đây, chào ông.
- “Đi” là sao?
- Là không quay lại đây nữa, không gặp ông trong này nữa.

Tôi lắc đầu không hiểu:
- Sao vậy, đây là game online mà, ông có đi Mỹ cũng vẫn chơi được như thường chứ sao?
Hắn nhìn tôi:
- Ừ, về nguyên tắc là như vậy, với tôi thì không.
- ???
- Ông không còn thấy tôi đâu, không ai thấy được.
- …
- Có lẽ tôi cũng sẽ không gặp lại chính tôi nữa.
Tôi im lặng.
- Ông có hiểu không?
Tôi không trả lời. Hình như có một cái gì đó gợn sóng trong tôi, rất nhẹ.

Cừu nhân của tôi đã ra đi như vậy đó. Hắn biến mất như chưa từng xuất hiện. Như thể một vết sao băng đi ngang qua bầu trời chỉ trong giây phút, nhanh đến mức làm người ta cảm thấy hoài nghi về sự tồn tại của nó. Tôi vẫn vào VLTK, nhưng hầu như không chơi. Chỉ là bật máy lên theo thói quen mà thôi. Thói quen của con người đôi khi thật kỳ lạ.

Nhưng thói quen nào rồi cũng hết. Tôi không online nữa, nhân vật của tôi, những đoạn mã dữ liệu hiện đang nằm yên trong bộ nhớ của server, vô tri vô giác. Tôi không kích hoạt nó lên. Cuộc sống trôi qua có quá nhiều điều làm ta phải bận tâm. Nhưng nỗi bận tâm nhàn nhạt như vẫn thế.

Đêm nay gió lạnh tràn về. Trời rét đáng ra làm cho người ta ngủ ngon, vậy mà tôi lại mất ngủ. Trằn trọc mãi, bất giác tôi ngồi dậy đến bên bàn máy. Màn hình xanh dịu trong đêm. Chút ký ức hiện về, tôi lần đưa con trỏ đến bên biểu tượng quen thuộc ngày ngào. Một thao tác nữa, ồ, thì ra mình vẫn chưa quên mật mã truy cập.

VLTK vẫn tấp nập như xưa, chàng Thiên Nhẫn của tôi vẫn đứng bên góc phố, y nguyên nơi tôi đã bỏ cậu ta lại nơi này một năm trước. Tôi mỉm cười tội nghiệp cho cậu ta, biết làm sao bây giờ, xóa đi thì không nỡ…

Bỗng nhiên, dường như có tin nhắn. Tôi dụi mắt nhìn lại. Không, không phải là tin nhắn lúc này. Đây là một tin nhắn cũ, đã lâu tôi không vào nên mãi bây giờ hệ thống mới chuyển được cho tôi. Cũng không biết tin nhắn đã được gửi từ khi nào.
Tin nhắn viết: Chào ông, ông còn chơi không? Tôi đã quay về rồi. Tôi không đi nữa. Ông có biết câu hát “Trái tim ở đâu, nơi đó là nhà không?”. Ra đi tôi mới hiểu tôi đã thuộc về mảnh đất này mãi mãi. Tôi không thể rời xa nó được. Tôi không thể đánh mất trái tim mình, tôi không thể rời xa tuổi thơ tôi, quê hương tôi, cuộc sống của tôi và cả ông nữa, cừu nhân của tôi. Tôi quay lại rồi. Ông vào đây đi, chúng ta lại đánh với nhau 300 hiệp, haha.

Tôi đứng dậy mở cửa số nhìn ra đường. Đêm đen sâu thẳm. Trái tim tôi ngủ yên nơi nào? Có phải chúng ta đều phải ra đi để biết mình thuộc về đâu. Chắc chưa quá muộn cho tôi, dù đã hơn ba mươi năm cuộc đời, bắt đầu tìm kiếm ngôi nhà cho trái tim. Lẽ nào lại như nhân vật trong game nằm im chờ một bàn tay ai kích hoạt sự sống cho mình? Vâng, cho dù phải chiến đấu như trong VLTK, tôi cũng sẽ đi tìm…

GnG
(Hà Đông – Hà Tây)

( nguồn : Thanhnien online )


Free Domain Name - www.YOU.co.nr!   Add to Technorati Favorites       free web counter